Data Loading...
Thơ Huy Cận - Tập 1 Flipbook PDF
Huy Cận
123 Views
77 Downloads
FLIP PDF 1.07MB
Thơ Huy Cận – Tập 1 Huy Cận (Cù Huy Cận) Nhà thơ Huy Cận tên thật là Cù Huy Cận, sinh ngày 31 tháng 5 năm 1919 tại xã Ân Phú, huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh, mất ngày 19 tháng 2 năm 2005 tại Hà Nội. Trước khi mất ông sống tại Hà Nội, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1957. Trước cách mạng tháng Tám, Huy Cận đi học và hoạt động Văn học. Từ đầu năm 1942, vừa học Nông Lâm vừa tham gia hoạt động bí mật và làm thơ, viết văn. Đây là trang danh sách liệt kê tuyển tập các tác phẩm, tập thơ và những bài thơ hay nhất của nhà thơ Huy Cận (Cù Huy Cận). Tác giả của những tác phẩm đặc sắc như “tràng giang, đoàn thuyền đánh cá, các vị La Hán chùa Tây Phương”. Ông sinh ngày 31 tháng 5 năm 1919 tại xã Ân Phú, huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh, mất ngày 19 tháng 2 năm 2005 tại Hà Nội.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 1
Thơ Huy Cận – Tập 1 Trong tập này có tất cả 60 bài thơ của Huy Cận. 1- Anh Đầu Thai Vào Đời Em Mỗi Sáng 2- Anh Mang Thầm Em 3- Anh Thợ Gốm 4- Anh Thương Em 5- Anh Viết Bài Thơ 6- Anh Xa Em Một Nửa 7- Đàn Tơ-Rưng 8- Đã Rằng Nương Bóng Trăng Thanh 9- Đêm Trăng Mưa 10- Đêm Về Với Biển 11- Đảo 12- Đến Tây Hồ Nhớ Bạch Cư Dị 13- Đời Hỏi Gì Ta 14- Đoàn Thuyền Đánh Cá 15- Bà Dì, Bà Mợ, Bà Cô 16- Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng 17- Bà Ơi Ngày Hạ 18- Bâng Khuâng 19- Bến Lò Rèn Làng Tôi Thuở Nhỏ 20- Bụng Lân Tài 21- Buổi Sáng Hôm Nay 22- Buổi Trưa Hè 23- Các Vị La Hán Chùa Tây Phương 24- Cái Dạ Yêu Đời 25- Cảnh Địa Ngục 26- Cẩm Thạch – Hương Trầm 27- Cửa Sông 28- Chép Bài Thơ Cũ
Thơ Huy Cận – Tập 1
29- Chùm Hoa Núi Tặng 30- Chùm Thơ Viết Ở Đảo Long Châu 31- Chiếc Võng Tơ Em Tặng 32- Chiều Thu Quê Hương 33- Chim Làm Ra Gió 34- Chong Chóng 35- Con Chim Chiền Chiện 36- Diệu Ơi, Diệu Đã Về Yên Tịnh 37- Em Ạ, Vườn Xoan… 38- Em Đi Xe Tháng 39- Em Bé Và Mặt Trăng 40- Em Ơi! Trời Xanh 41- Gà Gáy Trên Cánh Đồng Ba Vì Được Mùa 42- Gặp Chị Điên 43- Gặp Em Một Sáng 44- Gọi Điện Thoại 45- Gửi Bạn Người Nghệ Tĩnh 46- Gửi Thế Kỷ Hai Mươi 47- Giã Từ, Từ Giả… 48- Gió Đến Nửa Đêm Chưa Hết Lạ 49- Gió Chuyển Mùa 50- Gió Lạnh Chiều Đông 51- Gió Một Hướng 52- Giọng Em 53- Hai Bàn Tay Em 54- Hôm Qua Ta Gặp Bạn Mai Sau 55- Hôn Em 56- Hỡi Em Yên Lặng 57- Hồn Thuở Ban Sơ 58- Hoa Giữa Nắng 59- Hoa Sấu Bầy Ong
Trang 2
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 3
60- Huế Vấn Vương
Anh Đầu Thai Vào Đời Em Mỗi Sáng (Huy Cận) Anh đầu thai vào đời anh mỗi sáng Đời tinh khôi theo hướng mắt em nhìn Anh đi trên bờ của biển em sâu thẳm Và anh trở về sâu thẳm của hồn anh, Theo làn sóng em; vận mệnh đôi ta Là hai đợt sóng giao hoà Trên biển lớn. Liệu hai ta có đổ xuống lúc cập bờ? Anh dựa vào bờ em chiều lặn Anh tự nhận mình trong gương em xán lạn Để yêu em tận cội, tận nguồn Để óc toàn em: hoa hồng và gai nhọn. Anh đầu thai vào đời em mỗi sáng Em là bình minh, em là rạng đông Là chân trời lùi xa mãi mãi Và chiếc đồng hồ cố định đời anh Đánh những giờ số mệnh. Em là hương vị của ngày, hương vị của đêm Hương vị nhựa nồng và trái ngọt Mà anh hít thở để làm êm đói khát Của hồn anh nung chảy khát thèm.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 4
Anh Mang Thầm Em (Huy Cận) Anh mang thầm em trong hồn anh Như đứa trẻ thơ mãi để dành Chiếc bánh mẹ cho từ sáng sớm Anh chờ hạnh phúc những giờ xanh. Anh mang thầm em đi trăm nơi Nhớ em, anh tự mỉm môi cười Là anh, hay chính là em đó? Anh sống thầm em ở giữa đời
Anh Thợ Gốm (Huy Cận) Tặng Nguyễn Văn Y, chuyên gia gốm Nắng lên hồng ban mai Anh thờ gốm ngồi xoay Đất mịn nhào với nắng Hình đẹp nở trong tay. Gió xuân man mác thổi Cỏ non rờn ngoài đê Mùa xuân đang tạo lại Cây lá trên đồng quê. Anh ngồi xoay ung dung ánh sáng rọi theo cùng Ngực anh màu nắng đượm Đẹp hồng như đất nung. Bình đẹp nghìn xưa cũ Tay ông cha giao về
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 5
Đang sống lại tươi tắn Trong bàn tay vuốt ve…. Bình cao dáng trẻ thon Lọ nhớn thân đẫy tròn Đẹp phúc đầy của mẹ Đẹp duyên hiền của con. Xoay xoay bàn gỗ ơi, Nước mát nhào đất tơi Anh làm thêm cái đẹp Chưa có ở trong đời…. 1962
Anh Thương Em (Huy Cận) Anh thương em anh giắt Gương trăng vào nón trời Bốn mùa nghiêng nét mặt Khi thương nhớ em soi
Anh Viết Bài Thơ (Huy Cận) Anh viết bài thơ giữa ánh khuya Cỏ cây yên ngủ. Gió xa về Anh nhìn em ngủ hồn hiu nhẹ Như bóng vườn trưa xanh tiếng ve Biển lặng em nằm trong gió êm Anh là bóng thức của hồn em
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 6
Ngoài kia sao cũng từng đôi sáng Từng cặp nhân vàng trong trái đêm. Bát ngát lòng anh giữa trái đời Hai ta đôi hạt giữa nghìn đôi Gió khuya nào biết xuân, hè nữa? Em mộng điều chi, miệng thoảng cười.
Anh Xa Em Một Nửa (Huy Cận) Em ở đâu? Anh xa em một nửa. Một nửa hồn anh lẩn quất theo em, Vào giấc ngủ nửa hồn anh bợ ngợ Gió khuya hay em bước động bên thềm? Tình đôi ta là trăm nghìn ràng rịt Của tâm hồn của cả máu xương Ai dám bảo hồn không là da thịt Sắc hoa hồng không tách biệt làn hương. Anh ở nơi em cùng trời cuối đất Em ở nơi anh cõi thực cõi mơ Em ở đâu mà hồn anh lẩn quất Nhớ thương em lòng ngẩn tự bao giờ.
Đàn Tơ-Rưng (Huy Cận) Nứa anh đem phơi nắng Chính ửng mặt trời hồng Nứa anh đem hong bếp óng ánh màu mật ong.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 7
Anh bắc qua năm tháng Chiếc cầu phao âm thanh Đời hai đầu mưa nắng Đàn mắc võng tâm tình Mỗi câu em đậm đà Mỗi tiếng lòng anh dội Câu trầm bổng thiết tha Võng ru lời rừng suối Em cùng anh ta nối Qua trăm núi nghìn đèo Tiếng quê hương vời vợi Như dậy rừng nứa reo Tiếng đá lồng tiếng nứa Cung bậc hồn cha ông Bậc cao như đỉnh núi Bậc trầm hơn đáy sông Đàn nói lòng Đam San Đàn nói tình Xinh Nhã Nói ân tình đôi ta Tựa lửa bền trong đá. 14-10-1974
Đã Rằng Nương Bóng Trăng Thanh (Huy Cận) Đã rằng nương bóng trăng thanh Đêm đêm em đến thăm tình có ta.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 8
Ta còn, em cũng chưa xa, Yêu nhau kẻ thực, người ma, não lòng.
Đêm Trăng Mưa (Huy Cận) I Có trăng mà lại có mưa Như trên lụa bạch thêu thùa kim sa. Hoàng lan trước ngõ la đà Cành đưa nét đậm, lá nhoà mực phai. Những e phí đẹp của trời Ta nằm không ngủ trông vời mưa trăng. II Có mưa mà lại có trăng Thời gian rất nhẹ đan bằng sợi trong. Có trăng mưa khỏi lạnh lùng Có mưa trăng thấm tận cùng cỏ cây Thiên nhiên ngàn vạn đổi thay Vẫn nguyên ý đẹp giãi bày cùng ta. Đêm 5-7-1972
Đêm Về Với Biển (Huy Cận) Đêm về với biển đêm xanh Không đen, đêm biển long lanh nghìn trùng. Ta đi khắp núi khắp đồng Lại về ngủ biển, nằm trong dạt dào Ta nằm trên đáy trăng sao,
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 9
Nằm chao sóng mặn, nằm chao sóng cồn. Ta cùng biển hoá chiếc hôn Mênh mông, hôn bãi bờ, hôn cuộc đời… 1974
Đảo (Huy Cận) Những đảo mù khơi ai viếng thăm! Chim con mòn mỏi cánh giam cầm Rêu vàng nở gượng đôi hoa gió, Không hạt phương xa đến gởi mầm Chỉ có nghìn năm triều sóng động Mai chiều trải lại nếp vô biên Mây phiêu lưu cũng không ngừng bóng, Cát nổi đòi cơn trận tủi phiền. Tôi nhớ bâng quơ những chiếc hồn Muôn trùng biển rộng, đảo con con. Thuyền không giao nối đây qua đó, Vạn thuở chờ mong một cánh buồm. 1940
Đến Tây Hồ Nhớ Bạch Cư Dị (Huy Cận) Nay cuối thu rồi tôi đến đây, Se se dáng liễu, nước hồ đầy… Tầm Dương không phải khuya đưa khách Mà tưởng tì bà gió chạm dây…
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 10
Tôi đi trên đường Bạch Cư Dị, Người đã khuất mười hai thế kỉ Nhưng phải chăng người còn bước đâu đây, Trán còn gợn sóng Tây Hồ suy nghĩ. Nhớ những khi đất trích người bị đuổi Thổi véo von tâm sự bến Tầm Dương. Tôi đọc lại những câu thơ nghìn tuổi Trẻ như xưa. Cúc lại đón bên đường. Những người bình dị người hay tả Đã khổ nghìn năm trong thiên hạ, Nghìn năm đói rách chỉ may còn An ủi trong thơ người êm ả. Ngày nay sự thế đã thay rồi Những bạn khổ nghèo xưa của người Đã từng vùng lên nắm vận mệnh, Cơm no áo ấm với hoa cười. Hàng Châu thêm đẹp, hồ thêm đẹp, Đường thủa người đi bóng liễu che, Có phải bóng người còn lẩn giữa Nhân dân hôm sớm lúc đi về. Tây Hồ (Hàng Châu), 24-11-1957
Đời Hỏi Gì Ta (Huy Cận) Đời hỏi gì ta trên đảo vắng? Mắt xanh hiu hắt gió thời gian
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 11
Đời hỏi gì ta trên biển nắng? Hồn xanh cuồn cuộn suối khơi ngàn. Đời hỏi gì ta? Hồn ta đây! Nhìn đêm mắt rụng hay sao bay? Ta đến đây đất trời hưng thịnh Đời hỏi gì ta trong ánh ngày? Ánh sáng thầm vang, ta lắng nghe Âm binh rên khóc giữa trưa hè Quay tròn giọt lệ ba nghìn hướng Đời hỏi gì ta sau bánh xe? Đời hỏi gì ta trong gió mạnh? Đời hỏi gì ta trên biển đầy? Mắt Đời nhìn hỏi nhiều khi lạnh Thế cuộc vang lừng hạt máu say. Hè 1941
Đoàn Thuyền Đánh Cá (Huy Cận) Mặt trời xuống biển như hòn lửa Sóng đã cài then, đêm sập cửa. Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi, Câu hát căng buồm cùng gió khơi. Hát rằng: cá bạc biển Đông lặng, Cá thu biển Đông như đoàn thoi Đêm ngày dệt biển muôn luồng sáng. Đến dệt lưới ta, đoàn cá ơi!
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 12
Thuyền ta lái gió với buồm trăng Lướt giữa mây cao với biển bằng, Ra đậu dặm xa dò bụng biển, Dàn đan thế trận lưới vây giăng. Cá nhụ cá chim cùng cá đé, Cá song lấp lánh đuốc đen hồng, Cái đuôi em quẫy trăng vàng choé, Đêm thở: sao lùa nước Hạ Long. Ta hát bài ca gọi cá vào, Gõ thuyền đã có nhịp trăng cao, Biển cho ta cá như lòng mẹ, Nuôi lớn đời ta tự buổi nào. Sao mờ, kéo lưới kịp trời sáng, Ta kéo xoăn tay chùm cá nặng, Vảy bạc đuôi vàng loé rạng đông, Lưới xếp buồm lên đón nắng hồng. Câu hát căng buồm với gió khơi, Đoàn thuyền chạy đua cùng mặt trời. Mặt trời đội biển nhô màu mới Mắt cá huy hoàng muôn dặm phơi. Bài thơ này được viết năm 1958 nhân chuyến đi thực tế của tác giả ở Hồng Gai, in trong tập Trời mỗi ngày lại sáng (1958).
Bà Dì, Bà Mợ, Bà Cô (Huy Cận) Tặng một cô em đi lấy chồng
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 13
Tôi có bà dì, bà mợ, bà cô Phủ xuống hồn tôi tuổi bé thơ Ba bóng đen như vòng số mệnh Trên bùa đeo cổ những người xưa. Bà dì duyên ép héo hon đời Ngơ ngác thân con, chồng một nơi! Khóc cạn mắt rồi, tìm cửa Phật Phật không xoá được khổ dì tôi. Bà mợ chanh chua nào giữ nổi Chồng đi đánh bạc tháng năm dài Cuộc đời đã hoá sòng gian lận Hai kiếp người vô nuốt cả hai. Bà cô căm phận phải chồng chung Cả hoá ra hai kiếp lạnh lùng Chồng sống cùng đành thân goá bụa Chỉ mong an ủi có giời trông! Mỗi lần theo mẹ bước về thăm Tôi thấy đời như bỗng tối sầm Mẹ bảo: “Con ơi đời khổ lắm, Chồng con, âu cái nợ trăm năm!” Thương cô, thương mợ, với thương dì Chỉ biết buồn theo lời mẹ nói Nhìn mặt ba người như bị trói Vào xe oan nghiệt bánh lăn đi. Mừng em hạnh phúc anh ghi lại Đau khổ người thân buồn tuổi thơ.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 14
Em đã đẹp duyên, thương các mẹ Các cô, các chị những ngày xưa. 4-3-1961
Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng (Huy Cận) Chồng chết trận rồi, đến lượt con Mẹ già cặm cụi sống chon von Tôi nhìn mẹ, tưởng Bà Trưng hiện Bà mẹ nghìn năm của nước non 11-1994
Bà Ơi Ngày Hạ (Huy Cận) Con trẻ ngủ chiều hay gật thót Khóc inh vỡ cả nắng ngày tàn Bà ôm dỗ mãi, hờn không ngớt Tiếng nấc nằm mê, ngực vẫn ran. Cát phừng ngoài bãi, bóng trong vườn Gió chạy theo sông tự nước nguồn Có phải đã vào lòng giấc trẻ Làm ra xao động của hoàng hôn? Ba ơi ngày hạ nhiều hương nắng Chớ để say hương cháu ngủ chiều Hồn trẻ chưa quen nghe vắng lặng Trong từng hạt gió thổi ngày xiêu.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 15
Vũ trụ ơi, nôi ấm của người Đưa ru sao cũng lắm bồi hồi Tưởng chừng đã hiểu, ta chưa hiểu Tín hiệu ngầm trong mỗi nhịp nôi.
Bâng Khuâng (Huy Cận) 1. Chậm chuyến phà Sông thu, trời lạnh, mây như khói Chậm chuyến phà nên quen biết nhau Chốc lát qua sông, đời vời vợi Về đâu, rồi nữa biết tìm đâu? 2. Mắt em Mắt em anh chẳng dám nhìn lâu Em đẹp, lòng anh bỗng thấy đau Mới gặp sao mà như nhớ lại. Hay dan díu tự kiếp xưa nào?
Bến Lò Rèn Làng Tôi Thuở Nhỏ (Huy Cận) Sắt đập sắt trên đe lò rèn Luyện con dao giúp làm bếp núc Luyện thanh kiếm mười năm đánh giặc Sắt đập sắt, sao toé ngày đêm. Lửa từ sắt hay lửa của tay? – Bàn tay xưa lên trời cướp lửa – Sắt còn mềm, đập thêm, đập nữa, Đập cho đêm bật sáng thành ngày.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 16
Bể lò rèn làng tôi thuở nhỏ Tôi nhìn hoài, không chán, không về Sắt đập sắt, nguội rồi, lại đỏ Cái lò cừ thôn xóm sớm khuya. Bác thợ rèn – Ông thần phép lạ Ngực để trần hồng nâu ánh lửa Bác cho tôi đốm lửa ban sơ Tôi luyện rèn năm tháng thành thơ.
Bụng Lân Tài (Huy Cận) Thế giới mông mênh sống chẳng cùng Cái tài âu cũng chỗ vui chung Hỡi ai làm đẹp, làm hay đó Chum lại cùng nhen lửa nấu nung
Buổi Sáng Hôm Nay (Huy Cận) Anh tặng em buổi sáng hôm nay Có hoa sen nở hồ Tây trắng hồng Tặng em trời mát như sông Trong veo chảy giữa hai dòng cây xanh Anh tặng em buổi sáng lòng anh Có mây có nước có cành có hoa Có mình và lại có ta Trong hương sen ngát nở xoà lòng sen Anh tặng em cả những ưu phiền Trong câu hát cũ nghe bên chợ cầu
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 17
Còn hằn trong chữ trong câu Nỗi đau ngày trước cày sâu mặt người Anh tặng em buổi sáng mai đời Bước chân quen thuộc, tiếng người lại qua Mây phồng buồm bạc xa xa Ngày lên gió mới, lòng ta tặng mình.
Buổi Trưa Hè (Huy Cận) Buổi trưa lim dim Nghìn con mắt lá Bóng cũng nằm im Trong vườn êm ả. Bò ơi, bò nghỉ Sau buổi cày mai Có gì ngẫm nghĩ Nhai mãi, nhai hoài… Hoa đại thơm hơn Giữa giờ trưa vắng Con bướm chập chờn Vờn đôi cánh nắng. Bé chưa ngủ được Bé nằm bé nghe Âm thầm rạo rực Cả buổi trưa hè. Con tằm ăn dâu nghe như mưa rào
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 18
Bà dậy thay lá Tay già lao xao. Bé gọi con dế Quen nấp đầu hồi Dế kêu the thé: Giật mình, bưởi rơi.
Các Vị La Hán Chùa Tây Phương (Huy Cận) Chùa Tây Phương (Sơn Tây) có những pho tượng La Hán rất đẹp, rất sinh động tạc vào thế kỷ 18. Nhà nghệ sĩ xưa đã vô tình hay hữu ý mượn đề tài chuyện Phật mà miêu tả xã hội quằn quại đau khổ trong nhiều biến động, và bế tắc không tìm được lối ra.
Các vị La Hán chùa Tây Phương Tôi đến thăm về lòng vấn vương. Há chẳng phải đây là xứ Phật, Mà sao ai nấy mặt đau thương? Đây vị xương trần chân với tay Có chi thiêu đốt tấm thân gầy Trầm ngâm đau khổ sâu vòm mắt Tự bấy ngồi y cho đến nay. Có vị mắt giương, mày nhíu xệch Trán như nổi sóng biển luân hồi Môi cong chua chát, tâm hồn héo Gân vặn bàn tay mạch máu sôi. Có vị chân tay co xếp lại Tròn xoe từa thể chiếc thai non
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 19
Nhưng đôi tai rộng dài ngang gối Cả cuộc đời nghe đủ chuyện buồn…. Các vị ngồi đây trong lặng yên Mà nghe giông bão nổ trăm miền Như từ vực thẳm đời nhân loại Bóng tối đùn ra trận gió đen. Mỗi người một vẻ, mặt con người Cuồn cuộn đau thương cháy dưới trời Cuộc họp lạ lùng trăm vật vã Tượng không khóc cũng đổ mồ hôi. Mặt cúi nghiêng, mặt ngoảnh sau Quay theo tám hướng hỏi trời sâu Một câu hỏi lớn. Không lời đáp Cho đến bây giờ mặt vẫn chau. Có thực trên đường tu đến Phật Trần gian tìm cởi áo trầm luân Bấy nhiêu quằn quại run lần chót Các vị đau theo lòng chúng nhân? Nào đâu, bác thợ cả xưa đâu? Sống lại cho tôi hỏi một câu: Bác tạc bấy nhiêu hình khô hạnh Thật chăng chuyện Phật kể cho nhau? Hay bấy nhiêu hồn trong gió bão Bấy nhiêu tâm sự, bấy nhiêu đời Là cha ông đó bằng xương máu Đã khổ, không yên cả đứng ngồi.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 20
Cha ông năm tháng đè lưng nặng Những bạn đương thời của Nguyễn Du Nung nấu tâm can vò võ trán Đau đời có cứu được đời đâu. Đứt ruột cha ông trong cái thuở Cuộc sống giậm chân hoài một chỗ Bao nhiêu hi vọng thúc bên sườn Héo tựa mầm non thiếu ánh dương. Hoàng hôn thế kỷ phủ bao la Sờ soạng, cha ông tìm lối ra Có phải thế mà trên mặt tượng Nửa như khói ám, nửa sương tà. Các vị La Hán chùa Tây Phương! Hôm nay xã hội đã lên đường Tôi nhìn mặt tượng dường tươi lại Xua bóng hoàng hôn, tản khói sương. Cha ông yêu mến thời xưa cũ Trần trụi đau thương bỗng hoá gần! Những bước mất đi trong thớ gỗ Về đây, tươi vạn dặm đường xuân. 27-12-1960 Chùa Tây Phương nằm tại huyện Thạch Thất, trước năm 1965 thuộc tỉnh Sơn Tây cũ, qua thời gian được nhập vào các tỉnh Hà Tây, Hà Sơn Bình, và thuộc Hà Nội từ năm 2008.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 21
Cái Dạ Yêu Đời (Huy Cận) Cái dạ yêu đời động núi sông Lòng anh vui hát, má em hồng Yêu nhau ta nói làm sao hết! Ngoài nội hoa về phút phút đông. 1942
Cảnh Địa Ngục (Huy Cận) Nhớ những trưa hè tuổi bé thơ Trốn cha, theo bạn rủ lên chùa Trèo nhăm quả muỗm chua chua lét Phượng thắm ve sầu, nhịp mõ khua. Rồi kéo nhau vào trong hậu tự Xem thôi địa ngục lại thiên đàng, Thiên đàng cao quá không nhìn rõ, Địa ngục phơi bày thật thảm thương. Nhớ mãi đầu bươu thằng quỉ sứ Mắt thòi ra nửa, lưỡi cong liềm Tay cầm chày giã đàn bà chửa Thai phọt ra ngoài đọng máu đen. Lại có những người bị lửa thiêu Những đầu nhúng vạc cháy xèo xèo Những thân cưa dọc như cưa gỗ Cưa cả mắt nhìn, cả miệng kêu. Bọn tôi nhìn kĩ mới hay rằng Họ giống bà con trong xóm làng
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 22
Cũng áo quần nâu, gầy guộc mặt ở đây không thấy kẻ giàu sang. Tôi sợ nhưng mà sợ ít thôi Không bằng cái sợ của bà tôi Đi qua địa ngục bà run gậy Đâu đó dường như đã thấy rồi… Trưa hè mây vắng nắng chang chang Lại gió Lào hun nóng tựa rang Mà bạn cùng tôi bên địa ngục Lạnh chân, lạnh ẩm cả thiên đàng. Nhớ lại trưa hè tuổi bé thơ Về thăm bạn cũ rủ lên chùa Tuổi thơ cây muỗm còn y đó. Địa ngục thiên đàng đã khác xưa. 1962
Cẩm Thạch – Hương Trầm (Huy Cận) Hỡi em yêu, hỡi em thương Thân em cẩm thạch tẩm hương rừng trầm Mưa trời ướt lá lâm thâm Tương tư ngày tháng ướt dầm hồn anh Em yêu: tượng ngọc vân xanh Anh yêu gốc cội, yêu cành đung đựa Yêu đôi trái chín đang mùa, Yêu vòm biển động triều khua nhịp đời Là cây anh mọc đất tươi, Là sao anh mọc đỉnh trời vô biên,
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 23
Là tình yêu dại, yêu điên Yêu em da diết triền miên tháng ngày
Cửa Sông (Huy Cận) Mặt trời là trái chín cây Cột buồm san sát, lưới đầy cửa sông Bão xa chưa tạnh, mây đùn Thuyền quây đánh lộng, mai hừng ra khơi. Buồm về rộng mở cánh dơi Gió chênh khoang cá lườn phơi nắng vàng Cửa sông nửa cảng, nửa làng Nửa cồn nửa biển dịu dàng mắt ai Mênh mông cát mịn bãi dài Tay người đan lưới nhẹ cài hoàng hôn. Thái Bình 6-1974
Chép Bài Thơ Cũ (Huy Cận) Anh biết yêu em đã muộn màng Nhìn em trăm bận chỉ nhìn ngang Biết rằng nhìn thẳng thêm đau đớn Anh sợ tình ta sẽ dở dang… Muốn trốn em mà trốn được nào! Mắt em thầm gọi sắc như dao Gặp em như nín lòng anh lại, Trốn cả lòng anh, trốn được sao!…
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 24
Em hỡi! Yêu nhau chẳng muộn màng Lửa bền trong đá mấy muôn năm Lửa đôi ta chẳng cùng nhau đượm Sẽ đốt lòng ta ra bụi than
Chùm Hoa Núi Tặng (Huy Cận) Anh đi anh hái chùm hoa núi Về tặng lòng em yêu nhớ anh Hoa tím thuỷ chung không có tuổi, Hoa lan trong trắng khẽ nghiêng mình. Lại có hồng say gai cũng thơm, Hoa thia chi chít cánh thuê cườm, Hoa mua thưở nhỏ làng bên núi. Anh hái cùng sim ăn bỏ cơm. Gió núi em ơi thổi vút về. Nghìn hoa hương lạ sắc say mê Lòng anh hái cả cho em đó, Hái cả chùm mây, sợi gió se. Hoa nhớ hoa thương hoa đợi chờ Hoa hương da thịt nối hồn mơ Lòng anh là cả vùng hoa núi Ấp ủ lòng em muôn cánh thơ.
Chùm Thơ Viết Ở Đảo Long Châu (Huy Cận) 1. Nhìn sao Đã lâu ta không nhìn sao
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 25
Đêm nay ngủ đảo Long Châu biếc ngời Ta nhìn chi chít đêm vui Tằm sao ăn rỗi, nong trời vàng tơ. 2. Đèn biển Long Châu Long Châu nhiều đá ít cây Lá vông cánh mát những ngày gian lao Trời Long Châu có nhiều sao Mọc từ đáy biển mọc vào bờ quê Giữa trời sao, ngọn đèn khuya Làm ngôi sao đất, lửa chia bốn trời.
Chiếc Võng Tơ Em Tặng (Huy Cận) Ngày anh lên đường: em trao anh chiếc võng Võng đan múi tơ nhẹ tựa thời gian Tơ quê ta chín bụng tằm vàng óng Võng theo anh từng giấc ngủ núi ngàn. Võng treo vào cây nguyên cành nguyên lá Bỗng hoá cột nhà nhịp võng đung đưa Võng tơ nhẹ: mạng nhện nào kì lạ Giăng đôi cành lấp lánh áng trăng thưa. Võng anh treo đầu Nam đầu Bắc Hai hồi nhà của đất nước thương yêu Níu về Nam sợi võng bền dằng dặc Nhớ về em trăm múi võng đan thêu… Võng ru anh trưa Trường Sơn nắng biếc Võng ru anh đêm đèo suối trăng sương
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 26
Ngủ với súng trong màng tơ em dệt Võng mắc lên: trạm ấm giữa đường trường. Em thương anh đan từng múi chặt Anh nhớ em giấc ngủ quyện vào tơ Em bên anh chẳng bao giờ vắng mặt Tay tơ em, anh áp má những giờ… Chiếc võng theo anh suốt đường chiến đấu Ngày hành quân vo giấc ngủ đeo lưng Chiếc võng quê hương tết bằng nắng ủ Dành cho anh trăm buổi dậy tưng bừng.
Chiều Thu Quê Hương (Huy Cận) Chiều thu trong, lá trúc vờn đẹp quá, Lá mía xanh nhung quạt vào mái rạ Tiếng lao xao như ai ngả nón chào. Hoa mướp cuối mùa vàng rực như sao, Giếng trong lẻo, trời xanh in thăm thẳm. Chiều thu quê hương sao mà đằm thắm Tôi bước giữa vườn, bạn với hàng cau Hút nắng tơ vàng như những đài cao Đứng lồng lộng, thu tiếng chiều vàng rợi. Vồng khoai lang xoè lá ra nằm sưởi Cùng với gà mẹ xoè cánh ấp con. ở trước sân hà mấy đống gạch son, Hố vôi trắng nằm đợi ngày xây dựng. Trời thu trong em bé cười má ửng; Như cây sai mẹ đứng giữa chùm con. Chiều thu vàng vàng rực cả tâm hồn
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 27
Của đất nước đang bồi da thắm thịt. Gió biển mặn thổi về đây tha thiết; Những con chim phơi phới cánh, chiều thu Náo nức như triều, êm ả như ru… Cẩm Phả 9-1958
Chim Làm Ra Gió (Huy Cận) Chim bay, ngựa chạy, trời đang sáng Mây trắng ùn lên một cõi thu Đo sải chân trời chim vút lặng Ngựa phi bờm nóng quét sương mù Dậy sớm theo chim ta thả thơ Bay vào hội gió nở ra mùa Phi theo ngựa khoẻ về phương lạ Đất đẹp chồm vui theo gió khua Ta ở đất này, sống cõi này Đất làm ra gió để chim bay Chim làm ra gió cho trời rộng Người thuộc đường chim giang cánh tay Ai nhớ thời xưa kim địa bàn Hình chim thon nhọn chỉ không gian Nam châm, thơ cũng loài chim đó Cánh sải mùa xa chẳng lạc ngàn 5-2-1981
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 28
Chong Chóng (Huy Cận) Tước lá dừa xanh Tết làm chong chóng Em bắt luồng gió Chạy vòng quanh quanh. Gió ơi, gió nồng Vừa quay vừa thở Gió mở cánh đồng Bốn phía mênh mông. Chóng lên chong chóng Này gió biển về Chân qua cát bỏng Gió còn đê mê. Gió lên vỉa hè Tìm bóng xoan ngủ Chỉ còn tiếng ve Quay chong chóng nhỏ. Chong chóng cũng ngủ Lúc nào không hay Thỉnh thoảng tay trở Tỉnh bừng lại quay.
Con Chim Chiền Chiện (Huy Cận) Con chim chiền chiện Bay vút, vút cao
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 29
Lòng đầy yêu mến Khúc hát ngọt ngào. Chim bay chim sà Lúa tròn bụng sữa Đồng quê chan chứa Những lời chim ca. Bay cao, cao vút Chim biến mất rồi Chỉ còn tiếng hót Làm xanh da trời.
Diệu Ơi, Diệu Đã Về Yên Tịnh (Huy Cận) Diệu ơi, Diệu đã về yên tịnh Cận hãy còn đây trăm xốn xang, Cận mới về thăm quê Nghệ Tĩnh Gặp tuần trăng sáng ngẩn ngơ trăng. Cận ra Thanh Hoa nằm bên biển Biển lại dồn xao không phút ngưng. Diệu đã đi xa về tới bến Cận đang biển động sóng lừng dâng. “Hồi kí song đôi” đang viết dở Hai chương tuổi nhỏ chép xong rồi Đời ta, trang khép, còn trang mở Cận viết đầy trang, tay mới xuôi. Biển lớn băng qua, ấy biển đời Biển vào vũ trụ, ánh sao mời
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 30
Diệu dò thế giới bên kia trước Khỏi lạ đường khi Cận tới nơi. Sầm Sơn sáng 27-7-1986
Em Ạ, Vườn Xoan… (Huy Cận) Em ạ, vườn xoan anh ngủ say Giấc mơ tím trắng giữa ban ngày Hương xoan thơmm mát chiều hè thịnh Hương tím hay là mộng cỏ cây ? Giấc xoan trên cỏ; dưới hoa cành Anh lại nằm mơ hoa lá xanh Màu lí chiều hè là xứ sở Lòng em đi tới với lòng anh Lòng anh kết một chùm hoa nhớ Hoa lí trong mơ, hoa tím xoan Xanh tím gọi nhau mùa gặp gỡ (Tặng em kỉ niệm cưới mười năm)
Em Đi Xe Tháng (Huy Cận) Em mua vé tháng xe vô trường Tảng sáng lên xe còn đọng sương Sẫm tối ra xe về gió lạnh Đi về hai buôi, nghĩ anh thương. Sương sớm sương đêm chân buốt ngâm Mãi chưa mua được bốt vừa chân
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 31
Đêm về ủ mãi trong chăn chiếu Mới thấy bàn chân em ấm dần. Vé tháng em ơi! Em cứ đi! Đời đi có chuyến, chớ sai kì! Chân em có buốt về anh ủ Chân nhẹ thầm như chân ý nhi. Rồi một ngày, không vé trắng, xanh Đôi ta lên chuyến xe tốc hành Đi luôn, đi mãi không về nữa Nhưng chắc còn lâu, em của anh! Bệnh viện Việt Xô, 11-12-1974
Em Bé Và Mặt Trăng (Huy Cận) Mẹ ơi! Cho con mặt trăng! Bé nhìn mặt mẹ, tay dang hái trời. Hoa trăng nở sáng ngời ngời. Trăng theo bóng mẹ, trăng ngồi bên con. Mẹ là trăng, con bá cổ hôn; Con là trăng nở, mẹ ôm vào lòng. Mẹ đùa con dưới trăng trong, Trăng cao con với, mẹ bồng lên cao. Bé đà hái được trăng nào Mà nghe lòng mẹ rào rào cánh trăng.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 32
Gà Gáy Trên Cánh Đồng Ba Vì Được Mùa (Huy Cận) Gà gáy đầu thôn, gáy giữa thôn Mưa tinh sương mát tận tâm hồn Đêm qua tắt gió cây không ngủ, Mưa sớm hàng cây đứng ngủ ngon. Gà gáy trong mưa tiếng vẫn trong, Giọng kim giọng thổ rộn vang đồng. Được mùa giống mới, gà no bữa, Tiếng gáy tròn như lúa nặng bông. Núi Tản như con gà cổ đại Khổng lồ, mào đỏ thắp bình minh Mênh mông gọi nắng cho mùa chín Từ buổi Sơn Tinh thắng Thuỷ Tinh. Ba Vì (Hà Tây), 6-1972
Gặp Chị Điên (Huy Cận) Chủ nhật qua tôi gặp một người điên Trên mặt ngây thơ nét nét dịu hiền Lấp loáng dọi hai mắt đà mờ ảo. Sự sống thọt, đời không tỉnh táo Chị cầm roi nhưng nào biết đánh ai. Các trẻ em bu quanh chị, đùa dai, Chị vút gió rồi đứng cười rờn rợn. Người qua phố xem lâu, cũng chán Bỏ chị đi như chợ vãn chiều hôm.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 33
Chị là ai? Đau khổ lắm? Tay ôm Bó quần áo rách tươm như giẻ vụn. Chị đứng đó, thuyền trôi mất hướng Mà bỗng nhiên biển hoá đá mênh mông. Hỡi tâm hồn mắc cạn giữa dòng Có phải chị còn chờ mong hướng gió? Ai nhìn được trong tâm hồn mờ tỏ, Trong não cân đã loang loang lổ vùng đêm? Mắt chị nhìn đâu leo let ngọn đèn, Tôi bất giác nhớ ngày nhật thực Bóng tối ăn hoen mặt trời sáng rực. Đời tôi đã gặp nhiều chết nhiều đau, Đã thấy những thân người như hoa héo nhựa xàu Sự sống khô đi như dòng nước cạn Nhưng nói sao hết lòng tôi đau đớn Thấy chị đứng, đi, da thịt hồng tươi Nói năng mà như không sống nữa rồi… Sương chiều xuống như xoá nhoà cây cỏ. Trong mắt chị chút hồn còn mờ tỏ Cũng dường như pha loãng biến trong sương. Chị về đâu? Mẹ chị đến, yêu thương Nâng đầu chị như tay già chống chọi Với trái sắp rơi, với hồn sắp tối. Chuyện đau thương mẹ chị kể đầu đuôi, Chuyện gia tài xâu xé, tình nghĩa pha phôi, Chuyện đời cũ hơi tiền làm lạnh máu… Chị mất trí, bị “cuộc đời” lừa đảo. Sau màn sương trắng đục mặt trời chiều Đỏ bầm như cục máu uất ai treo,
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 34
Cả hồn chị đã tím bầm trong đó. Tôi tưởng nghe trong hồn ai sụp đổ Rít vang lên cả quá khứ bạo tàn Trong buổi chiều sương trắng lạnh màu tang. 12/54 – 5/59
Gặp Em Một Sáng (Huy Cận) Gặp em một sáng trời se lạnh Em đẹp hừng đông, anh choáng say Bão dậy trong lòng chưa phút tạnh Chiêm bao lẩn quất tháng năm này Mây trắng về đâu mây trắng ơi Nhớ thương từng mảng ngáng chân trời Yêu em, anh muốn làm mây trắng Khuya sớm tìm em nay tới nơi
Em Ơi! Trời Xanh (Huy Cận) Em ơi! Trời xanh Như là tuổi nhỏ Đôi cây giao cành Bên đường, vui sao Giờ đây trưa rồi Chim đà nghỉ hát
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 35
Lá đà nghỉ quạt Mành hoa bồi hồi. Đời nằm rất êm Mây thưa buông rèm Thời gian rất nhẹ Qua mảnh tóc em Mây nghiêng nghiêng bóng Mi tơ dệt mộng Em là trời xanh Nhìn qua cửa động Trưa nay trong nhà Ghế bàn yên ngủ Riêng lòng đôi ta Nằm trong vũ trụ 1941
Gọi Điện Thoại (Huy Cận) Mấy ngày không gọi cho em, Tưởng chừng năm tháng nằm im bấy chầy Nhớ cuồng lại gọi em đây, Chờ em ra, đợi đầu dây bồn chồn Cứ chi chớp bể mưa nguồn,ư Nắng vàng, gió nhẹ cũng buồn tương tư Tiếng đầu dây thực hay hư? Nửa bên tai, lại nửa từ xa xăm. Giọng em khe khẽ, trầm trầm Anh nghe quen, tưởng nghe thầm trong anh
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 36
Bao ngày một thoáng vút nhanh. Vắng em năm tháng cũng thành chiêm bao
Gửi Bạn Người Nghệ Tĩnh (Huy Cận) Ai ơi, cà xứ Nghệ Càng mặn lại càng giòn Nước chè xanh xứ Nghệ Càng chát lại càng ngon Khoai lang vàng xứ Nghệ Càng nhai kĩ càng bùi Cam Xã Đoài xứ Nghệ Càng chín lại càng tươi. Ông đồ xưa xứ Nghệ Càng dạy, chữ càng nhiều Tính tình người xứ Nghệ Càng biết lại càng yêu. Ai đi vô nơi đây Xin dừng chân xứ Nghệ Ai đi ra nơi này Xin dừng chân xứ Nghệ Nghe câu vè ví dặm Càng lắng lại càng sâu Như sông La chảy chậm Đọng bao thuở vui sầu Ăn, xứ Nghệ ăn đặm Đã nói, nói hết lòng
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 37
Đất này bền nghĩa bạn Đất này tình thuỷ chung. Đất này mẹ dạy con Yêu anh hùng nghĩa khí Giữ lòng đỏ như son Nuôi thù sâu tựa bể. Đất này đất Xô-viết Đảng mở hội cờ hồng Tự tuổi vàng đá biết Mặn mãi tình công nông. Tình xứ Nghệ không mau Nhưng bén rồi sâu lắng Quen xứ Nghệ quen lâu Càng tình sâu nghĩa nặng. Ôi xứ Nghệ, xứ Nghệ Đất cổ nước non nhà Đã trăm, nghìn thế hệ Vẫn ưa nhút, ưa cà. Dân thời đại Bác Hồ Sống xã hội chủ nghĩa Vẫn dáng dấp ông đồ Hay chữ lại hay nghĩa Ôi tâm hồn xứ Nghệ Trong hồn Việt Nam ta Có gì tự ông cha Rất xưa mà rất trẻ Giống như Bác của ta
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 38
Một con người xứ Nghệ Một con người xứ Nghệ. Nghệ Tĩnh, 10-1967
Gửi Thế Kỷ Hai Mươi (Huy Cận) Kính tặng Anh Trần Đức Thảo, nhà triết học suy tư cùng thế kỷ Rồi mai đây khi ngoảnh chào thế giới, Đến phút tận cùng nhìn lại đường đi. Ôi thế kỷ! Ngươi có gì tiếc nuối? Có bâng khuâng khi cặp bến bờ kia? Thế kỷ thông minh cướp quyền tạo hoá, “Tranh sáng cùng mặt trăng, mặt trời”. Bước mỗi bước tung nghìn phép lạ, Nhãn hiệu “làm người ở thế kỷ hai mươi”. Thế kỷ đau thương, hào hùng, náo nức, Đập theo tim thế kỷ nhịp lòng ta. Vũ trụ gây mơ để làm nên sự thực, Đất nâng chân, trán đã chạm thiên hà. Mang nặng đẻ đau biết bao hoài bão, Người xung thiên xây bệ phóng cho đời. Hy vọng lớn đã đi vào quỹ đạo, Bảy mươi năm dễ chi bỗng tàn rơi! Việt Nam, Việt Nam, Hồ Chí Minh muôn thủa! “Không gì quý hơn độc lập, tự do”. Mạch lịch sử đã ghi vào bộ nhớ, Đã trăm năm trăm dân tộc mong chờ.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 39
Một người ra đi để thương để tiếc, Thế kỷ ra đi để trầm tích văn minh. Cũng để lại khúc trường ca ca tiếp, Nhớ mê say như ta lại nhớ mình.
Giã Từ, Từ Giã… (Huy Cận) Giã từ, từ giã hoa ân ái Một nửa tàn phai, một nửa tươi Môi cắn máu thâm cho khỏi khóc Yêu em anh lại ngẩn ngơ cười. 1956
Gió Đến Nửa Đêm Chưa Hết Lạ (Huy Cận) Có những đêm gió dậy thình lình Như chợt thức một niềm chi xao xuyến Như trẻ nhỏ khóc nín rồi, đêm đến Lại nấc lên cơn tủi tự chiều hôm -Đến bao giờ, đến bao giờ hỡi lòng Mới hết dậy những ngọn triều yêu mến? Trời đất cũng có những giờ thầm kín Tự xôn xao không biết vì đâu Tưởng đêm sâu thầm thỉ với đêm sâu Tưởng gió thổi cũng gữa đường trăn trở, -Đến bao giờ, đến bao giờ vũ trụ Mới cho ta nghe hết nỗi niềm xa? Người đã vào vũ trụ như về nhà Nhưng gió đến nửa đêm chưa hết lạ
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 40
Có phải thân ta có một bề hoa lá Và một bề gió thổi không ngưng Và Đất tròn địu ta trên lưng Đi những bước sâu dày trong bát ngát Quá nửa thu rồi, trời đêm trong vắt Gió lại đi không vướng một làn mây Mở cửa trông: Sao sáng từng bầy Như xúm xít uống những hồ leo lẻo Trong những đáy trời xa vạn nẻo Có những đêm gió dậy thình lình Như xao xuyến một niềm chi chợt thức Như sự sống bỗng dài thêm kích thước Như cuộn thước tròn bỗng mở đo xa…
Gió Chuyển Mùa (Huy Cận) Đêm nay gió giữa hai mùa Thổi sao vi vút, mây lùa một bên. Mùa quê hương, tưởng đã quen, Nửa đêm gió thổi, nằm yên được nào! 1961
Gió Lạnh Chiều Đông (Huy Cận) Gió lạnh chiều đông nhớ tuổi thơ Bầy chim chèo bẻo nấp bên bờ Mênh mông nước bạc đồng sau gặt Một nỗi buồn xa như sóng xô.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 41
Chim ở đâu về sà chớp mắt Chim vương nhựa chết hết bay rồi Bắt chim nghe lạnh hai đầu cánh Tưởng mặt trời se rụng đến nơi. Tuổi nhỏ hắt hiu giữa cánh đồng Nửa tràn sương núi, nửa hơi sông Có gì ẩm ướt trong hồi tưởng Như áo ngày mưa bặn bếp hong. Gió lạnh chiều đông xui nhớ thuở Bầy chim chèo bẻo nấp bên bờ Hôm ta nấp, thơ giăng lưới Bẫy tháng năm về, bắt tuổi thơ 1974
Giọng Em (Huy Cận) Giọng em vang tự trời quê Huế Nhẹ thoáng, xanh veo, mà xốn xang Nồng cháy như mồi thông núi Ngự Giọng em nửa thực, nửa mơ màng Chỉ một lần nghe đủ nhớ đời Huống chi anh được đón bao lời Bâng khuâng em nói trong chiều lạnh Ngơ ngẩn lòng ta Huế Huế ơi!
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 42
Hai Bàn Tay Em (Huy Cận) Hai bàn tay em Như hoa đầu cành Hoa hồng hồng nụ Cánh tròn ngón xinh Đêm em nằm ngủ Hai hoa ngủ cùng Hoa thì bên má Hoa ấp cạnh lòng Tay em đánh răng Răng trắng hoa nhài Tay em chải tóc Tóc ngời ánh mai Giờ em ngồi học Bàn tay siêng năng Nở hoa trên giấy Từng hàng giăng giăng Có khi một mình Nhìn tay thủ thỉ Em yêu em quý Hai bàn tay em
Hôm Qua Ta Gặp Bạn Mai Sau (Huy Cận) Hôm qua ta gặp bạn mai sau Ánh sáng hồn hoa thả nhịp cầu
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 43
Giữa bạn và ta không khí thở Niềm hương trong trắng ngại ngùng nhau Mà lòng bạn đẹp, lòng ta đẹp Hai trái mùa xuân đậu nhánh đời Mắt bạn ta đi vào mộng ngọc Hồn ta bạn bước đến thiên thai.
Hôn Em (Huy Cận) Hôn em vị chết trên môi Ôm em sầu não rơi đôi cánh tình Yêu em anh thoát hồn anh Nhớ em anh hẹn để dành mai sau
Hỡi Em Yên Lặng (Huy Cận) Khi anh xin cưới, mẹ em rằng: “Thu nó hiền thôi, ít nói năng” Tự đó hai sông hoà một biển. Nước liền với nước gắn bằng trăng. Từ đó lòng anh cứ lắng nghe Lời im trong mỗi bước em về, Lời thầm trong mỗi câu em nói, Trong mỗi làn tay em vuốt ve. Khi anh mệt nhọc, khi anh đau, Công việc anh lo, lửa nóng đầu Anh cứ cảm nghe từ ánh mắt Tình em ôm toả tựa hương ngâu.
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 44
Em hỡi, đời ai chẳng nửa thầm Lặng yên mới có được vang âm Tóc mềm sợi sợi nằm êm lắng, Vạn suối lòng anh chảy trở trăn. Rồi một ngày kia anh với em Nằm luôn lòng đất giấc im lìm Tai xương anh sẽ còn nghe ngóng Hoa lá hồn em trong lặng im. Bệnh viện Việt Xô, 12-1974
Hồn Thuở Ban Sơ (Huy Cận) Ảnh tuổi nhỏ ta vẫn còn giữ kĩ Hồn năm xưa ta để lạc đâu rồi? Ở đâu rồi những chùm thương, nụ ý? Tháng năm tàn biết được kẻ trông coi? Ta than khóc nỗi thời gian rụng héo Và đời ta rụng lá thắm xuân đầu…. Hồn ta ơi! Sao mà em trong trẻo! Suối em cười có lộng ánh ngọc châu. Em đẹp quá bắt ta còn nhớ mãi Lúc em vui thì sông núi hân hoan Mỗi sáng sớm em nặn trời đất lại, Làm ta tin chẳng có độ phai tàn. Thực có chăng một bàn tay cao cả Nhận đời ta từng phút một cất đi
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 45
Để đến mai sau hơi tàn xương rã Trả cho ta hồn tươi sáng xưa kia?
Hoa Giữa Nắng (Huy Cận) Hoa chanh cánh tím mùi hương thoảng Nở góc vườn em anh nhớ dai Thơ giữa cuộc đời, hoa giữa nắng Du xuân con bướm quạt hương dài.
Hoa Sấu Bầy Ong (Huy Cận) Mấy hôm chiều lại cơn giong Có lùm hoa sấu trước song, quên nhìn Chiều nay mây tạnh nắng lên Đàn ong quen – lại đến tìm lùm hoa. Ôi hoa đậu trái bao giờ? Bầy ong ngơ ngẩn một bờ sấu xanh.
Huế Vấn Vương (Huy Cận) Xanh mượt bờ xanh Huế Huế ơi! Cỏ cây đây đã hoá vườn trời Người đi bước nhẹ không nghe tiếng Mà nặng lòng yêu biết mấy mươi. Huế hoa thiên lí mùi hương thoảng Huế tím chiều thu dậy ước mơ Mái đẩy câu hò ngân ánh nước Sóng không trôi bởi luyến lưu bờ
Thơ Huy Cận – Tập 1
Trang 46
Tuổi nhỏ đời ta Huế giữ không? Cho ta xin lại những năm hồng Cho ta trở lại ngày xưa cũ Mới hái mùa thơ giữa độ bông. Tình bạn tình yêu Huế khéo ương Hoa xuân trái đậu tháng năm trường Bâng khuâng nay nhện chiều giăng lưới Bảng lảng lòng ai Huế vấn vương. 1978